Nơi đây, chúng ta có thể viết bài về những nhà Ngoại cảm và Tâm linh, trao đổi kinh nghiệm, làm quen và nhờ trợ giúp từ những nhà Ngoại cảm và Tâm linh đó. Những nhà Ngoại cảm và Tâm linh luôn có một thời gian biểu dày đặc và rất ít người có khả năng vi tính. Chính vì vậy, dienbatn xin tình nguyện làm chiếc cầu nối giữa các nhà Ngoại cảm và Tâm linh với mọi người. Các bạn có thể liên hệ với họ qua địa chỉ của dienbatn. Email: dienbatn@yahoo.com, Tel: 0904392219.
Hy vọng sẽ làm được một vài việc gì đó có ý nghĩa cho các bạn .
Thân ái. dienbatn. BÙI QUỐC HÙNG.
Để có thể phần nào giúp các bạn đỡ mất công tìm kiếm thông tin trong ước vọng tìm mộ người thân , người viết xin mạo muội cung cấp một số địa chỉ những NHÀ NGOẠI CẢM có tài nhất mà người viết được biết hy vọng các bạn có Duyên được gặp và được giúp đỡ. Người viết cũng thành thực xin lỗi những NHÀ NGOẠI CẢM vì vô tình trút thêm gánh nặng áp lực công việc vốn đã quá tải với họ .
1/ Thiếu tướng – Tiến sĩ NGUYỄN CHU PHÁC – Địa chỉ : 38B – PHỐ LÝ NAM ĐẾ – TP . HÀ NỘI .
2/ NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG : Phòng 211 – KHU B19 TẬP THỂ KIM LIÊN – HÀ NỘI . Số điện thoại của cô Phan Thi Bích Hằng : 0904123404 và 048528119 .
3/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN KHẮC BẢY – Quê tại Huyện Gia Lương – TỈNH BẮC NINH . Địa chỉ : PHÒNG 212 – NHÀ B19 TẬP THỂ KIM LIÊN – HÀ NỘI .
4/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN THỊ PHƯƠNG : Địa chỉ – Ngay đầu phía Nam cầu HOÀNG LONG – THANH HÓA . Nhà cô Phương có một nhà nghỉ và quán ăn ngay đầu cầu phía Thanh hóa . Các bạn cứ tới là tìm thấy .
5/ Cô NGUYỄN THỊ NGUYỆN – Tel : 04.5763282 .
6/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN QUANG PHÚ : Tel : 04.5658307 – 0913349444 .
6/ ĐỖ BÁ HIỆP – Địa chỉ 22 Thịnh yên – Hà nội . Tel : 0904375668 .
7/ NNC TRẦN QUANG BÍCH – Số 2 Dã Tượng . Tel 04.8220186 .
8/ NNC DƯƠNG MẠNH HÙNG – 35 LÃN ÔNG – HÀ NỘI . Tel : 04.8287245 .
9/ ĐỖ HOÀNG VẠN THÔNG – Tức anh Tứ – Xã Tam xuân – Huyện Núi thành – Tỉnh Quảng Nam . Tel : 0510581101 – 0902424428 .
Ngoài ra còn một số NHÀ NGOẠI CẢM khác rất giỏi mà người viết chỉ biết tên , không biết địa chỉ , bạn nào biết xin bổ xung giúp .
Đó là những NHÀ NGOẠI CẢM : THẨM THÚY HOÀN , , NGUYỄN VĂN NHÃ , PHAN HUY LẬP . NGUYỄN VĂN LIÊN , TÔ XUÂN ĐẠO , Cô Năm NGHĨA ở SÔNG BÉ , Cô Út ở HÓC MÔN ….










13 Tháng Sáu, 2007 at 11:14 sáng
NGƯỜI ÂM
Con:
Tờ lịch thời gian quên ngày chiến trận
Mẹ mất rồi, ai nhớ giỗ con đâu?
Mười tám, hai hai lấp lánh ánh sao
Cánh rừng xanh bạc phai màu ký ức
Con nóng lạnh, nắng mưa ngầu đất cát
Hồn vất vương đây đó tán cây già
Con không về nước Triệu * chiến trường xa
Mười năm nữa tan biến vào cát bụi.
Con muốn về khóc, la, hờn, cực, tủi
Như ngày nào Mẹ khẽ trót đánh yêu
Con muốn về bên mộ Mẹ thân yêu
Dù nắm đất cho đời con xanh cỏ.
Mẹ:
Ngày con lên đường phiếu xanh, bìa đỏ **
Mái phố nghèo ấm áp tiễn con đi
Giấy gọi con vào trường đại học Y
Mẹ xếp phẳng đợi con về đi học
Bốn năm sau nhận tin con vừa mất
Nơi chiến trường xa lắc, xa lơ
Mẹ dại điên sống quanh quẩn bàn thờ
Lúc nhắm mắt ôm con về với đất.
Máu Mẹ chảy nơi chiến trường ác liệt
Xương Mẹ tan cát bụi chỗ con nằm
Vía gọi hồn khắc khoải đến ngàn năm
Cỏ mãi xanh, khôn thiêng về với Mẹ.
13 Tháng Sáu, 2007 at 11:17 sáng
LUÂN HỒI XANH
Bút gẫy, nghiên trào mực tím
Cây súng lằn da, chỉ thiên, chỉ địa, lúc ngang nòng.
mở đường rừng, đường hào, đường chiến chinh,
núi cao vực sâu, đi suốt đêm thâu,
đón ánh bình minh,
níu ánh chiều ngắm nhìn gương mặt bạn.
Tuổi ấu thơ theo người khóc tiễn người ra bãi tha ma.
Tôi chỉ trào nước mắt một lần
khi bạn kéo lên xe thùng,
thấy mẹ mình ôm em gái khóc.
Rồi từ đó:
Trái tim chìm vào rừng xanh, sông sâu, đất lạnh.
Gương mặt đá cứng ở trên ngàn,
khô như ngói chùa trăm gian, ngàn tuổi.
Chiến trường đâu phải “mùa xuân tuổi trẻ”:
Ngọn lửa bên này thiêu đốt lửa hung tàn bên kia,
đuổi xua quân xâm lược.
Chiến lũy cao, hào uốn lượn, hầm sâu mấy lớp, bãi mìn,
chốt chặn lũ xâm lăng.
Những tháng năm xa dân,
sống với thiên nhiên tình cảm.
Những chàng trai chiến trận
quên mình vì đất nước quê hương.
Máu vẫn chảy về tim,
“cặp vé khứ hồi” đã được đời miễn phí.
Anh về đất, tan vào đất, lắng lọc dòng sâu
cho người sống mang về tập vé khứ hồi.
Tôi thả từng chiếc vé vào trong gió
cùng mảnh mảnh thư tình dở dang không địa chỉ,
mang về làm chi,
không để mẹ buồn.
Lùi về ngàn xưa cha ông mình dựng nước,
giữ yên bờ cõi, mở mang bãi lúa nương dâu.
Bao đời chiến chinh loạn lạc,
lớp trai xưa khác gì chúng tôi hôm nay,
hồn về đất mẹ.
Người lính, ơi người lính!
quân hàm không còn thấp hơn được nữa,
thân hồn bay cùng gió ngàn khơi,
ngược non cao, không còn dấu vết.
Am miếu đình chùa,
tượng đài ghi công danh chiến trận lẫy lừng,
sử xanh ghi chiến công tướng lĩnh, quân dân.
Trận chiến nhỏ như săn đàn thỏ,
những đội hình bất xứng, chết oai linh.
Các anh về với cỏ cây, ngời xanh mắt lá.
Đất chứng giám, trời ghi danh,
còn ai sống kể công, viết truyện.
Nơi đâu trên đất nước mình
nếu không đất cát, bùn lầy, kẽ đá,
gốc cây, bàn tay thân ái…cắm nắm hương
thì xi măng, gỗ thép, plastic, mặt nước,…khoảng không
hãy đặt lên khoanh chuối, bát hương, nhành hoa
cúng viếng hồn trai chưa một lần hôn môi con gái,
từ ngàn xưa đến nay quên mình vì độc lập tự do.
Trước chiến trận, người chỉ huy ra lệnh :
Nếu chưa giết được giặc thì phải sống,
hết giặc về chăm mẹ, yêu em.
Ai phù hộ tôi đi qua cái chết,
bạn tội lỗi gì không sống đến hôm nay?
Những chùm pháo bầy, toán quân biệt kích,
đói rét bệnh tật, tai nạn, thiên tai, …
hái hoa bờ sông thấy xác người bồng bềnh trôi theo dòng lũ,
hái rau rừng gặp mồ đất mới
bó hương giả, ruột tre tươi không cháy.
Tấm bia đâu?
Phải chăng ai đó xa xôi
hay rất gần thương thân tôi,
hay thương “người” đã nhiều lần bất hạnh
được đầu thai lần cuối phải yên lành!
Thương cánh đồng lúa hoa thì con gái,
thương em đi cấy mạ ống lỡ thời.
Tháng năm ấy tôi đâu có biết,
những xóm làng, ngõ phố vắng con trai.
Những đám tang, con gái đàn bà đào huyệt,
đám cỗ bàn, giỗ chạp rượu tràn sân.
Em hất xuôi tuổi xuân vào tháng năm khô khốc,
em hắt ngược chén rượu tình bi tráng vượt bờ vai.
Sáng em ra bờ sông hái hoa cài mái tóc,
Sóng nước vỗ dịu dàng hy vọng ngày mai!
Vầng trăng khuyết đến bây giờ vẫn lẹm,
một chiếc giầy thất lạc đến ngàn năm.
Ai đắp đổi tình yêu đợi chờ chàng trai chinh chiến?
Hồn ai còn thương nhớ mến yêu em?
Có lẽ mẹ thương con nhiều hơn tất cả.
Mẹ xót giọt máu hồng viễn xứ Cánh Đồng Chum,
Giọt máu đào thấm đất rừng xăng lẻ
Trường Sơn ơi! Con yên nghỉ đại ngàn
Máu tình nguyện xanh núi rừng Đăng -rếch,
Máu tuổi trẻ trôi hồng sông nước biên cương,
Hòa nước biển mặn mòi
Sống chết kỳ cùng danh giá một đời trai.
Mẹ ngậm ngùi, còn sức đâu mà khóc.
Hương lụi tàn, hương tỏa tận âm ty.
….
Nay trên đời lớp lớp con trai
trí lực tình trẻ trung như ngày tôi ra trận,
sống hồn nhiên theo dòng thời gian trôi về phía trước.
Các anh xưa, bạn tôi không chết.
Được một lần hóa kiếp chọn bào thai.
Tôi gần như nguyên lành cùng bao người tàn phế,
cầm cuống vé khứ hồi mong được sống bình yên.
***
Khói lam chiều mẹ gọi về ăn cơm
Khói hương tỏa sớm hôm chân Thành cổ
Khói xanh lơ xanh một thời trai trẻ
Khói nhẹ nhàng như sống chết hồn nhiên
( trích hà nội một thời trai chinh chiến-trường ca NXB QĐND 2006)
13 Tháng Sáu, 2007 at 11:19 sáng
GỬI NGƯỜI EM GÁI THĂNG LONG-HÀ NỘI
1 Anh
Giọt nước mắt rơi tan vào hồn đá
Giọt huyết hồng trắc nghiệm mảnh xương
Những linh hồn nghìn năm thất lạc
Tụ, tan vào nước mắt, máu em tôi
Những gì đây, chân Thành cổ xưa ơi?
Những vẹn nguyên đã đưa vào cổ viện
Mảnh gốm vỡ vẫn hiện hình lưu luyến
Lệ, huyết đào, son phấn… vấn vương trôi
Chân Thành cổ chiều nay một mình tôi.
Chàng trai xưa nhập vào thân hồn xác
Nghe rõ tiếng của một thời ly biệt
Anh nuốt tình, răng tự cắn dập môi
Còn bao nhiêu hồn phách dạt trôi
Đất trời Nam ấm vòng tay Mẹ
Thương mến lắm quãng đời trai trẻ
Vì lẽ gì hồn anh muốn xác tôi?
Thương nhớ ai hồn anh về tới nơi?
Chân Thành cổ một thời anh xao xuyến!
Con đường sỏi bánh xe lăn chiều muộn
Tuổi học trò, anh cũng giống hôm nay.
Quán lá bên sông
Nay sông cạn
Mảnh vỡ tình
la liệt đáy bùn đen.
Anh đã uống với ai?
Uống cho ai?
Uống lần sau chót?
Giọt rượu xưa đen xạm đất này!
Anh nhìn thấy Kinh thành ta bốc cháy
Ai đốt lửa quay đi, đầu không ngoảnh lại?
Cột gỗ mái trường oan khuất chẳng thành tro.
Đường kháng chiến gánh Kinh thành ra đi
Con ngựa nào bết máu người ngã xuống?
Các anh đi về đâu?
Phương Nam, hay phương Bắc
Phương Đông có biển xanh
Phương Tây núi đỏ;
Đất nước mình giặc giã ở bốn phương.
Anh nhớ lắm Kinh thành quê hương!
Nhớ người tình tắm sông về bên giếng
Anh đã kịp hôn trước giờ tiễn biệt?
Để em tôi thao thức đợi ngày về…
Những chàng trai của một thời đam mê
(Nghìn xác này gói trong da ngựa)
Những chàng trai đầu quân theo ngọn gió
Thổi tung trời, Đất Việt của ta ơi!
Các anh ép tình riêng,
Xa họ hàng, cha mẹ,
chào hàng sấu già
xa biệt em yêu
Các anh hôn lên những lớp rêu
Khoác chiếc áo Kinh thành
Lấy hồn trai Phù Đổng
Một hớp tình em:
cạn chén rượu Long Thành!
Mái đầu lính xanh,
tướng già tóc bạc
Những trận chiến trào dâng như ngọn thác
Bụi mịt mờ, khói toả những miền xa,…
Đã bao lần lửa cháy Kinh thành ta
Đã bao lần đoàn quân về như sóng
Đã bao lần những vòng tay trống rỗng
Đã bao lần em khóc mẹ, khóc anh…
Đã bao lần tóc bạc gọi đầu xanh,..
Đất nước mình duyên nợ các anh
Khói hương toả chiều nay chân Thành cổ
Khói xanh lơ, xanh một thời trai trẻ
Khói nhẹ nhàng như sống chết hồn nhiên…
2. Em
Em thân yêu! chưa kịp ướm chân giầy
Em mặc áo lụa là, yếm căng thắm đỏ
Em kéo anh vui chơi đêm trăng tỏ
Mơ mộng tình, thầm hẹn thắm nụ hôn!
Em đã cùng anh đi về phía Đông
Ngắm bình minh sóng nước sông Hồng
gió mặt trời lăn lằn lên mái tóc.
Anh nắm tay em tung tăng đến lớp.
Mái trường xưa thầy cũ chẳng quay về
Thầy cũng ra đi như tình anh gửi lại.
Cả một thời lưu lạc cánh rừng xanh?
Thầy quý mến em, thương yêu các anh…
Em đi về đâu trong những ngày ly tán
Em có chết mấy lần roi ngựa ác
Em có lạc đất trời, tỳ thiếp ở phương xa?
Mái tóc xanh,
da trắng, môi hồng
dáng em đẹp,
ánh mắt tình quyến rũ.
Có lúc nào quá khát đòi yêu?
Có lúc nào vì sắc tím ban chiều?
Em có thấy:
Những tấm thân:
gieo mình vào giếng cạn,
Chấm hết đời trinh tiết
đáy hồ Gươm
Trôi dạt hình trên sóng nước sông Hồng
Hay ôm hận
treo mình trên cành trúc
Thức tiếng gà nhao nhác, gió Hồ Tây?
Người ra đi thương xót em tôi
Em tôi khóc mấy đời ly biệt
Em tôi chết qua mấy thời loạn lạc
Em tôi cười bên sóng nước Hồ Tây
Ôi bóng dáng Kinh thành còn đây
Đã bao lần tiếng Thu về tha thiết
Đã bao lần sắc Thu vàng mải miết
Nhuộm cuộc tình thấm thoắt đá thời gian
Những linh hồn tan chìm vào lòng đất
Những linh hồn bị giam cầm nén chặt
Bụi thời gian, lũ lụt dội lên đầu
Hôm nay về đâu?
Hãy vờn bay trên Kinh thành lộng gió
Có khóc nữa không em? Thôi đừng khóc!
Thức một phần quá đủ bóng tình xưa
3. Tôi
Chiều hôm nay tôi vào chân Thành cổ
Ai vô tình nâng đỡ vượt tường cao.
Những bóng người tụ vào một góc
Bới tình em đau đớn quá chừng!
Nếu ngủ yên chắc em nín khóc?
Ôm hận tình vật vã mãi ngàn năm.
Tôi chỉ là người khách đến thăm
Vẫn dại dột như thời thơ bé
Dám leo trèo vào chân Thành cổ
Để chàng trai nào (bắt vạ) em tôi?
Em ơi, em cuộc đời sống có đôi
Thắm nụ hôn muôn chiều vào hạnh phúc
Nghìn năm rồi bao cuộc tình vũ khúc
Sắc tím trời nhuộm tím đêm đêm.
Xin tình anh, tình em êm êm
Để tôi về Ban mai hồng trên phố
Tôi sẽ viết đôi dòng chân Thành cổ
Vài nén nhang tự thắp bến sông Hồng.
Hớp rượu (tập tình) tôi nghẹn nấc bên song
Một lỗi hẹn ngàn năm còn bỏ ngỏ
Một nét đẹp Kinh thành em-dáng mẹ
Khắc khoải hoài ngửa mặt đón mưa lơi
Em ơi! em, có lẽ tôi mắc tội?
Cũng một thời ly biệt phương xa
Lần cuối cùng tình yêu không nói
Trong vòng tay tiếng gọi …buông ra…
Có lẽ một phần hồn tôi ở đó?
Nặng chuyến tàu, tạm biệt lớp mồ xanh
Có lẽ nhiều lần tôi đi ngang
Đài dâng hương
đường Bắc Sơn nghiêng về Thành cổ
Có lẽ đôi lần tôi hít thở
Một linh hồn trôi lạc sống đòi yêu?
Cũng có thể một lần tôi quá liều
Đốt những bài thơ gọi hồn người bạn cũ….
Ơi em gái Thăng Long- Hà Nội
Ơi chàng trai chinh chiến hãy quay về
Em vẫn đó, vẫn sống chờ chung thuỷ
Môi tươi hồng, xinh đẹp mến yêu nhau.
( trích hà nội một thời trai chinh chiến-trường ca NXB QĐND 2006)
13 Tháng Sáu, 2007 at 11:20 sáng
TÂM HỒN ĐỨC PHẬT
Một lần ngã trên đèo.
Người lính dân tộc Mường, anh Bùi Văn Mịu đỡ trên tay
Những người lính không hò theo tiếng nổ
Cái chết người sung sướng nỗi gì đâu.
Những người lính trầm tư thương cảm nhau
Xua đuổi giặc, tinh nhanh hơn bầy cáo
(Rằm Trung thu gấu ăn trăng mờ ảo
Lấy mâm thùng gõ đuổi, gấu chạy đi)
Những người lính không hề thích quân thù
phun máu đỏ trước lưỡi lê họng súng.
Người lính chiến buộc quân thù lảng tránh
Sông “ Âm -Dương” nước đục đỏ đôi bờ
Những người lính lãng mạn chất nhà thơ
Nếu phải chết thảnh thơi về với cỏ.
Đường chiến tranh gặp nhiều người như thế
Mang tâm hồn Đức Phật ở bên ta
Giữ Hoà bình hiệu số : một trừ ba
Một trừ mười . Hoà bình là trên hết.
(Gấu gặm trăng cứ ngỡ là bánh mật
Quỹ đạo quay trăng tròn sáng vô tư)
Một người về, chín người mãi ra đi
Miền cực lạc đầu thai cười đắc đạo.
Chắc phận mình chết tan tành xác pháo
Đói lả đi bước hụt giữa lưng đèo
Phúc phận Phật -Trời xanh dõi nhìn theo
Làn gió nhẹ vào tay Bùi Văn Mịu
Đường hành quân trang nghiêm chùa, đền, miếu
Bồng súng nghe sư cụ dạy mấy điều
Qua mồ, mả, nghĩa trang tôi thấu hiểu
Lòng lặng thầm khấn vái cõi người âm
Mìn giặc thối, đạn lép, trái phá câm
Thử đức hy sinh, thách lòng dũng cảm
Người lính chiến mang tâm hồn Đức Phật
Nơi quê nhà tháng tháng Mẹ ăn chay.
——————————————————————————–
Chia sẻ mọi thứ – Không đụng hàng
Chia sẻ cùng phát triển
Cầu nối đến với các nhà Ngoại cảm
May 7, 2007 in Chuyện lạ
Nơi đây, chúng ta có thể viết bài về những nhà Ngoại cảm và Tâm linh, trao đổi kinh nghiệm, làm quen và nhờ trợ giúp từ những nhà Ngoại cảm và Tâm linh đó. Những nhà Ngoại cảm và Tâm linh luôn có một thời gian biểu dày đặc và rất ít người có khả năng vi tính. Chính vì vậy, dienbatn xin tình nguyện làm chiếc cầu nối giữa các nhà Ngoại cảm và Tâm linh với mọi người. Các bạn có thể liên hệ với họ qua địa chỉ của dienbatn. Email: dienbatn@yahoo.com, Tel: 0904392219.
Hy vọng sẽ làm được một vài việc gì đó có ý nghĩa cho các bạn .
Thân ái. dienbatn. BÙI QUỐC HÙNG.
Để có thể phần nào giúp các bạn đỡ mất công tìm kiếm thông tin trong ước vọng tìm mộ người thân , người viết xin mạo muội cung cấp một số địa chỉ những NHÀ NGOẠI CẢM có tài nhất mà người viết được biết hy vọng các bạn có Duyên được gặp và được giúp đỡ. Người viết cũng thành thực xin lỗi những NHÀ NGOẠI CẢM vì vô tình trút thêm gánh nặng áp lực công việc vốn đã quá tải với họ .
1/ Thiếu tướng – Tiến sĩ NGUYỄN CHU PHÁC – Địa chỉ : 38B – PHỐ LÝ NAM ĐẾ – TP . HÀ NỘI .
2/ NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG : Phòng 211 – KHU B19 TẬP THỂ KIM LIÊN – HÀ NỘI . Số điện thoại của cô Phan Thi Bích Hằng : 0904123404 và 048528119 .
3/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN KHẮC BẢY – Quê tại Huyện Gia Lương – TỈNH BẮC NINH . Địa chỉ : PHÒNG 212 – NHÀ B19 TẬP THỂ KIM LIÊN – HÀ NỘI .
4/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN THỊ PHƯƠNG : Địa chỉ – Ngay đầu phía Nam cầu HOÀNG LONG – THANH HÓA . Nhà cô Phương có một nhà nghỉ và quán ăn ngay đầu cầu phía Thanh hóa . Các bạn cứ tới là tìm thấy .
5/ Cô NGUYỄN THỊ NGUYỆN – Tel : 04.5763282 .
6/ NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN QUANG PHÚ : Tel : 04.5658307 – 0913349444 .
6/ ĐỖ BÁ HIỆP – Địa chỉ 22 Thịnh yên – Hà nội . Tel : 0904375668 .
7/ NNC TRẦN QUANG BÍCH – Số 2 Dã Tượng . Tel 04.8220186 .
8/ NNC DƯƠNG MẠNH HÙNG – 35 LÃN ÔNG – HÀ NỘI . Tel : 04.8287245 .
9/ ĐỖ HOÀNG VẠN THÔNG – Tức anh Tứ – Xã Tam xuân – Huyện Núi thành – Tỉnh Quảng Nam . Tel : 0510581101 – 0902424428 .
Ngoài ra còn một số NHÀ NGOẠI CẢM khác rất giỏi mà người viết chỉ biết tên , không biết địa chỉ , bạn nào biết xin bổ xung giúp .
Đó là những NHÀ NGOẠI CẢM : THẨM THÚY HOÀN , , NGUYỄN VĂN NHÃ , PHAN HUY LẬP . NGUYỄN VĂN LIÊN , TÔ XUÂN ĐẠO , Cô Năm NGHĨA ở SÔNG BÉ , Cô Út ở HÓC MÔN ….
——————————————————————————–
3 Replies
tomca
Jun 13th, 2007 at 11:14 am
NGƯỜI ÂM
Con:
Tờ lịch thời gian quên ngày chiến trận
Mẹ mất rồi, ai nhớ giỗ con đâu?
Mười tám, hai hai lấp lánh ánh sao
Cánh rừng xanh bạc phai màu ký ức
Con nóng lạnh, nắng mưa ngầu đất cát
Hồn vất vương đây đó tán cây già
Con không về nước Triệu * chiến trường xa
Mười năm nữa tan biến vào cát bụi.
Con muốn về khóc, la, hờn, cực, tủi
Như ngày nào Mẹ khẽ trót đánh yêu
Con muốn về bên mộ Mẹ thân yêu
Dù nắm đất cho đời con xanh cỏ.
Mẹ:
Ngày con lên đường phiếu xanh, bìa đỏ **
Mái phố nghèo ấm áp tiễn con đi
Giấy gọi con vào trường đại học Y
Mẹ xếp phẳng đợi con về đi học
Bốn năm sau nhận tin con vừa mất
Nơi chiến trường xa lắc, xa lơ
Mẹ dại điên sống quanh quẩn bàn thờ
Lúc nhắm mắt ôm con về với đất.
Máu Mẹ chảy nơi chiến trường ác liệt
Xương Mẹ tan cát bụi chỗ con nằm
Vía gọi hồn khắc khoải đến ngàn năm
Cỏ mãi xanh, khôn thiêng về với Mẹ.
tomca
Jun 13th, 2007 at 11:17 am
LUÂN HỒI XANH
Bút gẫy, nghiên trào mực tím
Cây súng lằn da, chỉ thiên, chỉ địa, lúc ngang nòng.
mở đường rừng, đường hào, đường chiến chinh,
núi cao vực sâu, đi suốt đêm thâu,
đón ánh bình minh,
níu ánh chiều ngắm nhìn gương mặt bạn.
Tuổi ấu thơ theo người khóc tiễn người ra bãi tha ma.
Tôi chỉ trào nước mắt một lần
khi bạn kéo lên xe thùng,
thấy mẹ mình ôm em gái khóc.
Rồi từ đó:
Trái tim chìm vào rừng xanh, sông sâu, đất lạnh.
Gương mặt đá cứng ở trên ngàn,
khô như ngói chùa trăm gian, ngàn tuổi.
Chiến trường đâu phải “mùa xuân tuổi trẻ”:
Ngọn lửa bên này thiêu đốt lửa hung tàn bên kia,
đuổi xua quân xâm lược.
Chiến lũy cao, hào uốn lượn, hầm sâu mấy lớp, bãi mìn,
chốt chặn lũ xâm lăng.
Những tháng năm xa dân,
sống với thiên nhiên tình cảm.
Những chàng trai chiến trận
quên mình vì đất nước quê hương.
Máu vẫn chảy về tim,
“cặp vé khứ hồi” đã được đời miễn phí.
Anh về đất, tan vào đất, lắng lọc dòng sâu
cho người sống mang về tập vé khứ hồi.
Tôi thả từng chiếc vé vào trong gió
cùng mảnh mảnh thư tình dở dang không địa chỉ,
mang về làm chi,
không để mẹ buồn.
Lùi về ngàn xưa cha ông mình dựng nước,
giữ yên bờ cõi, mở mang bãi lúa nương dâu.
Bao đời chiến chinh loạn lạc,
lớp trai xưa khác gì chúng tôi hôm nay,
hồn về đất mẹ.
Người lính, ơi người lính!
quân hàm không còn thấp hơn được nữa,
thân hồn bay cùng gió ngàn khơi,
ngược non cao, không còn dấu vết.
Am miếu đình chùa,
tượng đài ghi công danh chiến trận lẫy lừng,
sử xanh ghi chiến công tướng lĩnh, quân dân.
Trận chiến nhỏ như săn đàn thỏ,
những đội hình bất xứng, chết oai linh.
Các anh về với cỏ cây, ngời xanh mắt lá.
Đất chứng giám, trời ghi danh,
còn ai sống kể công, viết truyện.
Nơi đâu trên đất nước mình
nếu không đất cát, bùn lầy, kẽ đá,
gốc cây, bàn tay thân ái…cắm nắm hương
thì xi măng, gỗ thép, plastic, mặt nước,…khoảng không
hãy đặt lên khoanh chuối, bát hương, nhành hoa
cúng viếng hồn trai chưa một lần hôn môi con gái,
từ ngàn xưa đến nay quên mình vì độc lập tự do.
Trước chiến trận, người chỉ huy ra lệnh :
Nếu chưa giết được giặc thì phải sống,
hết giặc về chăm mẹ, yêu em.
Ai phù hộ tôi đi qua cái chết,
bạn tội lỗi gì không sống đến hôm nay?
Những chùm pháo bầy, toán quân biệt kích,
đói rét bệnh tật, tai nạn, thiên tai, …
hái hoa bờ sông thấy xác người bồng bềnh trôi theo dòng lũ,
hái rau rừng gặp mồ đất mới
bó hương giả, ruột tre tươi không cháy.
Tấm bia đâu?
Phải chăng ai đó xa xôi
hay rất gần thương thân tôi,
hay thương “người” đã nhiều lần bất hạnh
được đầu thai lần cuối phải yên lành!
Thương cánh đồng lúa hoa thì con gái,
thương em đi cấy mạ ống lỡ thời.
Tháng năm ấy tôi đâu có biết,
những xóm làng, ngõ phố vắng con trai.
Những đám tang, con gái đàn bà đào huyệt,
đám cỗ bàn, giỗ chạp rượu tràn sân.
Em hất xuôi tuổi xuân vào tháng năm khô khốc,
em hắt ngược chén rượu tình bi tráng vượt bờ vai.
Sáng em ra bờ sông hái hoa cài mái tóc,
Sóng nước vỗ dịu dàng hy vọng ngày mai!
Vầng trăng khuyết đến bây giờ vẫn lẹm,
một chiếc giầy thất lạc đến ngàn năm.
Ai đắp đổi tình yêu đợi chờ chàng trai chinh chiến?
Hồn ai còn thương nhớ mến yêu em?
Có lẽ mẹ thương con nhiều hơn tất cả.
Mẹ xót giọt máu hồng viễn xứ Cánh Đồng Chum,
Giọt máu đào thấm đất rừng xăng lẻ
Trường Sơn ơi! Con yên nghỉ đại ngàn
Máu tình nguyện xanh núi rừng Đăng -rếch,
Máu tuổi trẻ trôi hồng sông nước biên cương,
Hòa nước biển mặn mòi
Sống chết kỳ cùng danh giá một đời trai.
Mẹ ngậm ngùi, còn sức đâu mà khóc.
Hương lụi tàn, hương tỏa tận âm ty.
….
Nay trên đời lớp lớp con trai
trí lực tình trẻ trung như ngày tôi ra trận,
sống hồn nhiên theo dòng thời gian trôi về phía trước.
Các anh xưa, bạn tôi không chết.
Được một lần hóa kiếp chọn bào thai.
Tôi gần như nguyên lành cùng bao người tàn phế,
cầm cuống vé khứ hồi mong được sống bình yên.
***
Khói lam chiều mẹ gọi về ăn cơm
Khói hương tỏa sớm hôm chân Thành cổ
Khói xanh lơ xanh một thời trai trẻ
Khói nhẹ nhàng như sống chết hồn nhiên
( trích hà nội một thời trai chinh chiến-trường ca NXB QĐND 2006)
tomca
Jun 13th, 2007 at 11:19 am
GỬI NGƯỜI EM GÁI THĂNG LONG-HÀ NỘI
1 Anh
Giọt nước mắt rơi tan vào hồn đá
Giọt huyết hồng trắc nghiệm mảnh xương
Những linh hồn nghìn năm thất lạc
Tụ, tan vào nước mắt, máu em tôi
Những gì đây, chân Thành cổ xưa ơi?
Những vẹn nguyên đã đưa vào cổ viện
Mảnh gốm vỡ vẫn hiện hình lưu luyến
Lệ, huyết đào, son phấn… vấn vương trôi
Chân Thành cổ chiều nay một mình tôi.
Chàng trai xưa nhập vào thân hồn xác
Nghe rõ tiếng của một thời ly biệt
Anh nuốt tình, răng tự cắn dập môi
Còn bao nhiêu hồn phách dạt trôi
Đất trời Nam ấm vòng tay Mẹ
Thương mến lắm quãng đời trai trẻ
Vì lẽ gì hồn anh muốn xác tôi?
Thương nhớ ai hồn anh về tới nơi?
Chân Thành cổ một thời anh xao xuyến!
Con đường sỏi bánh xe lăn chiều muộn
Tuổi học trò, anh cũng giống hôm nay.
Quán lá bên sông
Nay sông cạn
Mảnh vỡ tình
la liệt đáy bùn đen.
Anh đã uống với ai?
Uống cho ai?
Uống lần sau chót?
Giọt rượu xưa đen xạm đất này!
Anh nhìn thấy Kinh thành ta bốc cháy
Ai đốt lửa quay đi, đầu không ngoảnh lại?
Cột gỗ mái trường oan khuất chẳng thành tro.
Đường kháng chiến gánh Kinh thành ra đi
Con ngựa nào bết máu người ngã xuống?
Các anh đi về đâu?
Phương Nam, hay phương Bắc
Phương Đông có biển xanh
Phương Tây núi đỏ;
Đất nước mình giặc giã ở bốn phương.
Anh nhớ lắm Kinh thành quê hương!
Nhớ người tình tắm sông về bên giếng
Anh đã kịp hôn trước giờ tiễn biệt?
Để em tôi thao thức đợi ngày về…
Những chàng trai của một thời đam mê
(Nghìn xác này gói trong da ngựa)
Những chàng trai đầu quân theo ngọn gió
Thổi tung trời, Đất Việt của ta ơi!
Các anh ép tình riêng,
Xa họ hàng, cha mẹ,
chào hàng sấu già
xa biệt em yêu
Các anh hôn lên những lớp rêu
Khoác chiếc áo Kinh thành
Lấy hồn trai Phù Đổng
Một hớp tình em:
cạn chén rượu Long Thành!
Mái đầu lính xanh,
tướng già tóc bạc
Những trận chiến trào dâng như ngọn thác
Bụi mịt mờ, khói toả những miền xa,…
Đã bao lần lửa cháy Kinh thành ta
Đã bao lần đoàn quân về như sóng
Đã bao lần những vòng tay trống rỗng
Đã bao lần em khóc mẹ, khóc anh…
Đã bao lần tóc bạc gọi đầu xanh,..
Đất nước mình duyên nợ các anh
Khói hương toả chiều nay chân Thành cổ
Khói xanh lơ, xanh một thời trai trẻ
Khói nhẹ nhàng như sống chết hồn nhiên…
2. Em
Em thân yêu! chưa kịp ướm chân giầy
Em mặc áo lụa là, yếm căng thắm đỏ
Em kéo anh vui chơi đêm trăng tỏ
Mơ mộng tình, thầm hẹn thắm nụ hôn!
Em đã cùng anh đi về phía Đông
Ngắm bình minh sóng nước sông Hồng
gió mặt trời lăn lằn lên mái tóc.
Anh nắm tay em tung tăng đến lớp.
Mái trường xưa thầy cũ chẳng quay về
Thầy cũng ra đi như tình anh gửi lại.
Cả một thời lưu lạc cánh rừng xanh?
Thầy quý mến em, thương yêu các anh…
Em đi về đâu trong những ngày ly tán
Em có chết mấy lần roi ngựa ác
Em có lạc đất trời, tỳ thiếp ở phương xa?
Mái tóc xanh,
da trắng, môi hồng
dáng em đẹp,
ánh mắt tình quyến rũ.
Có lúc nào quá khát đòi yêu?
Có lúc nào vì sắc tím ban chiều?
Em có thấy:
Những tấm thân:
gieo mình vào giếng cạn,
Chấm hết đời trinh tiết
đáy hồ Gươm
Trôi dạt hình trên sóng nước sông Hồng
Hay ôm hận
treo mình trên cành trúc
Thức tiếng gà nhao nhác, gió Hồ Tây?
Người ra đi thương xót em tôi
Em tôi khóc mấy đời ly biệt
Em tôi chết qua mấy thời loạn lạc
Em tôi cười bên sóng nước Hồ Tây
Ôi bóng dáng Kinh thành còn đây
Đã bao lần tiếng Thu về tha thiết
Đã bao lần sắc Thu vàng mải miết
Nhuộm cuộc tình thấm thoắt đá thời gian
Những linh hồn tan chìm vào lòng đất
Những linh hồn bị giam cầm nén chặt
Bụi thời gian, lũ lụt dội lên đầu
Hôm nay về đâu?
Hãy vờn bay trên Kinh thành lộng gió
Có khóc nữa không em? Thôi đừng khóc!
Thức một phần quá đủ bóng tình xưa
3. Tôi
Chiều hôm nay tôi vào chân Thành cổ
Ai vô tình nâng đỡ vượt tường cao.
Những bóng người tụ vào một góc
Bới tình em đau đớn quá chừng!
Nếu ngủ yên chắc em nín khóc?
Ôm hận tình vật vã mãi ngàn năm.
Tôi chỉ là người khách đến thăm
Vẫn dại dột như thời thơ bé
Dám leo trèo vào chân Thành cổ
Để chàng trai nào (bắt vạ) em tôi?
Em ơi, em cuộc đời sống có đôi
Thắm nụ hôn muôn chiều vào hạnh phúc
Nghìn năm rồi bao cuộc tình vũ khúc
Sắc tím trời nhuộm tím đêm đêm.
Xin tình anh, tình em êm êm
Để tôi về Ban mai hồng trên phố
Tôi sẽ viết đôi dòng chân Thành cổ
Vài nén nhang tự thắp bến sông Hồng.
Hớp rượu (tập tình) tôi nghẹn nấc bên song
Một lỗi hẹn ngàn năm còn bỏ ngỏ
Một nét đẹp Kinh thành em-dáng mẹ
Khắc khoải hoài ngửa mặt đón mưa lơi
Em ơi! em, có lẽ tôi mắc tội?
Cũng một thời ly biệt phương xa
Lần cuối cùng tình yêu không nói
Trong vòng tay tiếng gọi …buông ra…
Có lẽ một phần hồn tôi ở đó?
Nặng chuyến tàu, tạm biệt lớp mồ xanh
Có lẽ nhiều lần tôi đi ngang
Đài dâng hương
đường Bắc Sơn nghiêng về Thành cổ
Có lẽ đôi lần tôi hít thở
Một linh hồn trôi lạc sống đòi yêu?
Cũng có thể một lần tôi quá liều
Đốt những bài thơ gọi hồn người bạn cũ….
Ơi em gái Thăng Long- Hà Nội
Ơi chàng trai chinh chiến hãy quay về
Em vẫn đó, vẫn sống chờ chung thuỷ
Môi tươi hồng, xinh đẹp mến yêu nhau.
( trích hà nội một thời trai chinh chiến-trường ca NXB QĐND 2006)
26 Tháng Mười, 2007 at 8:56 chiều
Noi em nam, Mat tran phia Nam
O dau hoi ?? Dat troi meenh mong qua
Anh di tim em mua nguon nuoc noi
Thot Not. O Mon. Chau Doc. Cai Dau.
Trang nghia trang im lim mot mau;
Lop lop hang, doc ngang doi ngu
Mot ngoi sao sang tren dau mo
Va nen nhang do mat que nha.
Dua Bay nui, nhung ngay o cu
Dem vuot duong chan giac phia dong
Luong Phi. Tri Ton nhung ngay do lua.
Nam thang xua bom dan do mua.
Ba muoi nam van dau xa vang
Song cung nhau. Chet cung ben nhau
Em nam lai cung bao dong doi.
Nhung Anh hung. Liet sy khong ten
7.2002
Ba lam nam di tim. Moi toi duoc day
Ap So ao.Thuan Yen. Mua Ha Tien thang bay.
Tran dia day ! Sao yen lang vay ???
Hieu oi ! Hoai Chau oi !!
Cac em o dau ? ? ?
Bom trung ham . Phut giay bat tu
Mau suong hoa Dat Nuoc-Non Song
Hon bay ve
ben me ngong trong .
Thap nhang goi ten.
Long dau nhu cat
Kim tieng nac oa, nen trong sau tham
Nho cac em
Cuoc doi chien sy
Nu cuoi ngay ra di.
Di mai chua ve .
7.2007